15 điều Phật Quy



Lời giới thiệu

Ơn của Trời Đất không nơi nào không được ban bố, từ bi của Tiên Phật thực sự có thể cảm nhận được, khó mà báo đáp được, cảm tạ HOÀNG THIÊN từ bi, cảm tạ lòng ái từ của Tiên Phật, vì sợ chúng sanh thời mạt hậu này căn cơ thấp kém, khó tu được trở về trời, cho nên nhiều lần lâm đàn, vẫn đem chân ý của 15 điều Phật Quy trình bày lại, lần thứ nhất là ở Thái Lan, Liên Hoa Phật đường, vào ngày 12 tháng 7 năm 1997, lúc tiết ôn tập lại 3 ngày pháp hội, Hán Chung Ly Đại Tiên từ bi lâm đàn tường thuật. Lần thứ 2 vào ngày 5 tháng 12 cùng năm tại Malaysia, Chánh Nghĩa Phật đường, lúc mở lớp Phật quy , Hoạt Phật Ân Sư lâm đàn thuật lại lần nữa ,vào ngày 28 tháng 2 năm 1998 (Âm lịch mùng 2 tháng 2), ngày Thánh đản của Tế Công Hoạt Phật, tại Đài Bắc, Nhân Đức Phật đường, Hoạt Phật Ân Sư lại một lần nữa lâm đàn độ hóa, cũng đem hàm ý của 15 điều Phật quy bổ sung thêm và giảng rõ hơn, càng được hoàn thiện. Hán Chung Ly Đại Tiên có nói: “Đừng xem thường 15 diều Phật quy, đây là bậc thang tốt nhất nêú như chiếu theo mà hành thì thành Phật có dư.”

Nay tập hợp lại ý nghĩa trọng yếu của ba thiên huấn văn trên, hy vọng mỗi một vị Tiền Hiền có tâm tu Đạo bàn Đạo, đều có thể thâm hiểu chân nghĩa 15 điều Phật Quy này, đồng thời vĩnh viễn cảm ơn Thiên Ân và báo đáp Thiên Ân !


* * *

1.Tôn Kính Tiên Phật

 

Các vị tôn kính Tiên Phật, không những chỉ là tôn kính Tiên Phật nhìn thấy bên ngoài, mà còn phải tôn kính vị Tiên Phật ở trong lòng mình nữa. Các trò đều rất tôn kính Tiên Phật trong Phật đường, nhưng còn vị tự tánh Phật trong lòng thì sao? Trò có tôn kính không? Có thật sự kính trọng không? Các trò nếu có chút chuyện thì luôn luôn nghĩ đến cầu xin Tiên Phật, có bao giờ nghĩ đến cầu cứu ở bản thân mình, vị tự tánh Phật đó không? Phật nói: “Tức tâm tức Phật” “Tâm tức thị Phật”, vậy thật sự Phật tại đâu đây? Thật ra Phật tại trong tâm các vị! Chỉ là các vị làm tất cả mọi việc đều không rời tự tánh, ngoài ra không trái với Phật hành, mọi việc đều hợp với thiên lý tất cả không trái với lương tâm, như thế mới thật sự là tôn kính Tiên Phật! Cũng như Phục Thánh Nhan Hồi đắc nhất chỉ điểm thì “quyền quyền phục ưng”*, cái quyền quyền phục ưng thành tâm bảo thủ đó mới chính là tôn kính Tiên Phật ở bản thân mình. Vì sao Nhan Hồi phải “quyền quyền phục ưng” như vậy? Tại vì ông ta biết được cuộc sống của con người rất ngắn ngủi, việc đời thật vô thường, cho nên ông ta muốn nắm lấy cơ hội đi hành thiện, đi tích đức, tranh thủ cơ hội đi hành công đi lập đức. Nhan Phu Tử rất thông minh, ông biết con người khó sống tới trăm tuổi, cho nên không hướng ngoài tu, không hướng nhìn bên ngoài, chỉ hết lòng hướng về nội tâm để tu tự tánh Phật của mình, chuyên tâm chuyên ý sửa đi thói hư tật xấu, cho nên mới có thể tu đến cảnh giới “bất thiên nộ , bất nhị quá”** , 32 tuổi đã trở thành Thánh nhân kiệt   xuất, nếu như không phải hướng vào nội tâm tu, tôn kính tự tánh Phật thì có thể thành tựu như thế không? Tăng Phu tử cũng tu hành như nhau, đã từng nói qua: “Ngô nhật tam tỉnh ngô thân: Vi nhân mưu nhi bất trung hồ? Dĩ bằng hữu giao nhi bất tín hồ? Truyền nhi bất tập hồ?”, là mỗi ngày phản tỉnh: Tôi làm việc cho người ta đã tận tâm tận lực không? Giao tiếp với bạn bè có chân thật hoặc thất tín không? Những gì Thầy dạy mình có nỗ lực chăm chỉ học tập và ôn lại không? Hai người đều để việc tu đi đầu, ngưng trên phương diện một người hướng nội, một người hướng ngoại, chỉ có một sai biệt nho nhỏ mà sau này thành tựu tự nhiên có cao có thấp khác biệt hẳn.

     Nếu như các vị hướng nội tu, lấy cái tự tánh Phật làm chủ, thì thứ bậc tự nhiên sẽ cao; nếu như hướng ngoại tu, chú trọng về ngoại tướng, thì tầng thứ tự nhiên sẽ thấp. Tuy là thấy sự sai biệt chỉ rất nhỏ, nhưng phải ghi nhớ điều sai biệt rất nhỏ này, cho nên mới nói “sai chi hào li, mậu dĩ Thiên Lý”. Các đồ đệ hãy xem Nhan Phu-tử, ngày ngày đêm đêm nghiêm túc chăm chỉ sửa đi th ói hư tật xấu, tu tâm tánh, vun bồi nội đức, vả lại nắm lấy thời cơ hành thiện, hành Đạo, giờ phút nào cũng phải cẩn thận và rất sợ hãi về giới luật như gần vực thẳm, như đi trên băng mỏng, rất sợ mình mất phải sai lầm dù nhỏ như tơ, giờ phút nào cũng hồi quang phản chiếu, dùng cái giác đế làm Thầy, cho nên cái sinh mạng ngắn ngủi đó đã được thành tựu một vị Thánh nhân. Mà Tăng Phu-tử cũng tu tâm như vậy, nhưng chú trọng về đãi người và xử thế, là những cái có hình tướng. Cho nên thành tựu Thánh nhân có cao thấp, rốt cuộc là chỉ khác nhau có một chút. Vì vậy các vị phải biết nắm bắt lấy cơ hội tốt nhất, ở Tam Kỳ mạ t kiếp này, phải thật tốt tôn kính vị Tiên Phật trong bản thân mình, “nhị lục thời trung, doãn chấp quyết trung”, cho nên luôn luôn giữ lấy trung Đạo, đồng thời phải nhận lý thật tu, “Thị lý tắc tiến, phi lý tắc thối”, nếu như tôn kính vị tự tánh Phật của mình đến cực điểm, là lúc tâm của trò quên đi cái bản ngã, cũng tức là lòng trò  chỉ có Đạo mà không có tự ngã, khi đó trò đã đạt tới cảnh giới “vô nễ ngã, không thị phi”; vả lại lúc “ thanh tâm quả dục” “hồn nhiên vong ngã” “nhất phiến Thiên tâm” “ vô nễ vô ngã” lúc đó cũng là tự tánh Phật của các trò được lộ hiện, đó mới thật sự là Tôn Kính Tiên Phật ! 
 
. . . 

(còn tiếp....) 

  Chư vị Đại Đức kính mến, để xem tiếp và tải bài về máy vui lòng nhấn vào đây !


Nguồn:  nhatquantungthu.com

(27/07/2012)
: www.nhatquantungthu.com.
: nhatquandaidao@yahoo.com.vn.

Copyright © 2012 Bản quyền thuộc về www.nhatquantungthu.com.